Hiển thị các bài đăng có nhãn Tam su gia dinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tam su gia dinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 25 tháng 8, 2016

Cắt đồ lót đắt tiền vì cho rằng con dâu lẳng lơ

Mẹ chồng tôi có tư tưởng cổ hủ về quần lót, cho rằng người mặc nó lẳng lơ, phi đạo đức đại loại là thế, lúc đó tôi không thể chịu đựng được nữa và đã to tiếng với mẹ chồng.

Tôi 27 tuổi, không xinh đẹp xuất sắc nhưng cũng thuộc loại dễ nhìn, dáng người không gầy quá, không béo quá. Tôi là người Hà Nội và đã lấy chồng được hơn một năm, tuy nhiên hai vợ chồng đều thống nhất kế hoạch nên chưa có con. Thuyền theo lái, gái theo chồng, sau khi kết hôn, tôi về quê chồng và ổn định cuộc sống.

Cái kết không ngờ đến của người phụ nữ có chồng ngoại tình

Chị đứng trước căn hộ chung cư, nhìn chằm chằm vào cửa nhà, bấm chuông. 1 phút sau, cửa mở. Người chào chị là một cô gái tuổi tầm 30, vóc dáng cao, mái tóc màu vàng. Cô ta bận đồ ngủ lụa, thân hình lộ rõ vẻ quyến rũ chết người. Phải nói là cô ta đẹp. Nghĩ đến đấy, chị tức sôi máu:
·         Chị: vì sao cướp chồng tôi?

Thứ Bảy, 20 tháng 8, 2016

Bí quyết hâm nóng tình cảm vợ chồng

Nếu bạn nhận thấy tình cảm vợ chồng đang ngày càng nhạt dần thì đã đến lúc phải bắt đầu một bước đột phá. Hãy cùng tham khảo 5 tuyệt chiêu giúp làm mới và hồi sinh tình cảm vợ chồng dưới đây:

1. Không đi ngủ khi đang tức giận

Nếu bạn làm thế, sự tức giận có thể dần hình thành và cuối cùng, bạn sẽ cảm thấy tức tối và cáu giận với bạn đời mà thậm chí không thể nhớ nổi nguyên nhân là vì sao. Vì thế, tốt nhất là nên cùng nhau giải quyết tất cả mọi vấn đề, dù là nhỏ xíu, trước khi đi ngủ, hoặc là bỏ qua những chuyện khó chịu đó.

Bà mẹ 9x xinh đẹp, thành đạt tâm sự về món quà tặng con ngày 1/6

Bà mẹ trẻ 9x Nguyễn Thu Hoài tâm sự, thu nhập hiện tại của chị có thể khiến nhiều người mơ ước nhưng chị luôn băn khoăn vì chị chỉ dành được 1/10 thời gian bên con so với các bà mẹ khác.

Bà mẹ 9x tốt nghiệp ngoại giao đam mê kinh doanh online 

Sinh năm 1990 nhưng sau khi tốt nghiệp Học viện Ngoại giao, không lựa chọn con đường trở thành một nhà ngoại giao giỏi hay một nữ nhân viên văn phòng, Nguyễn Thu Hoài (Hà Nội) quyết định xây dựng gia đình sớm. Hạnh phúc của gia đình Hoài viên mãn sau khi lần lượt 2 thiên thần nhỏ là Nguyễn Kim Khánh My (4 tuổi) và Nguyễn Kim Bảo Hân (2 tuổi) ra đời.

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2016

Bức thư tâm sự của một du học sinh xa gia đình


Gửi gia đình thân yêu của con,
Đã một năm con xa nhà, một năm sống, học tập và làm việc nơi xứ người, cách nhà 1/4 vòng Trái đất. Trong một năm qua, con đã được học, được trải nghiệm và đối mặt với nhiều thử thách.
-       Tâm sự gia đình
Con học được nhiều bài học về bản thân mình, nhiều hơn tất cả những gì con nghĩ là sẽ phải học, thấy mình trưởng thành, sống có trách nhiệm hơn và bản lĩnh hơn. Sau mỗi lần vấp ngã, con lại đứng dậy và tự nhủ rằng có khó khăn thì mới thành công, sẽ không ai đặt thành công vào tay con nếu con không thật sự cố gắng.
Trước khi đi học, con gái ba mẹ chưa bao giờ đi xa và lâu như vậy. Cuộc sống mới bắt đầu với thử thách hòa nhập và tự lập nơi trời Tây.
Nhớ khi bước vào phòng chờ ở sân bay, con đã chào mọi người bằng một nụ cười thật tươi, bước đi thẳng và không ngoảnh đầu lại. Con cũng tự nhủ với mình rằng không được khóc vì con đang trên đường thực hiện ước mơ của mình cơ mà. Cái ôm thật chặt của cả nhà đã truyền sức mạnh cho con để lên đường.
Nhớ khoảng thời gian khi mới sang du hoc Thuy Sy, con bắt đầu với bao háo hức trong nỗi lo của ba mẹ. Mẹ hàng ngày gọi điện sang hỏi han xem con ăn uống thế nào, đã quen với nhịp sống bên đó chưa… Rồi một tháng, hai tháng, những cuộc điện thoại thưa dần… Ba mẹ cũng đỡ lo hơn khi thấy con hòa nhập nhanh chóng. Và một năm cũng trôi qua, con gái nhỏ của ba mẹ ngày nào đã trở nên mạnh mẽ và kiên cường hơn.


Nhớ kỳ nghỉ Noel và Tết tây dài. Thấy ai ai cũng hối hả mua sắm quà và đặt vé để trở về nhà sum họp cùng gia đình còn mình thì miệt mài đi làm thêm. Trở về nhà sau một ngày dài làm việc đối diện với bốn bức tường, tự nhủ rằng lại một ngày nữa đã trôi qua và mình lại sắp được đi học rồi.
Nhớ lắm cái Tết đầu tiên xa nhà, không khí ở nhà chuẩn bị rộn ràng, con bỗng thấy có nỗi nhớ khắc khoải dù bên này con cũng được ăn Tết cùng các anh chị du học sinh khác. Nhớ lúc giao thừa, cả nhà có gọi điện sang hỏi han rồi chúc mừng năm mới mà ai cũng nghẹn ngào khiến mắt con cũng nhòe đi.
Nhớ những hôm con ốm do vẫn chưa quen khí hậu lạnh ở nơi này. Thèm lắm cái sờ tay trên vầng trán nóng ran của mẹ, bát cháo tía tô nóng hổi hay lời mẹ nhắc nhở phải uống thuốc đều đặn.
Nhớ những ngày đi làm thêm để trang trải cuộc sống đắt đỏ, sáng dậy sớm thật sớm, đạp xe 20km cả đi cả về vì không có bus sớm, đứng liền 8 tiếng đồng hồ để bán hàng, xách hơn chục xô nước 5l, rán ko biết bao nhiêu cái nem và nói không biết bao nhiêu câu xin chào.
Mỗi khi mệt lại nhớ câu của ba nói trước hôm đi :”Ba cho con đi học bằng đồng tiền mồ hôi nước mắt tích cóp bấy lâu nên cần phải biết trân trọng và không sợ làm việc vất vả nếu đồng tiền kiếm ra là xứng đáng”.
Bàn tay này của con giờ không những chai vì viết chữ nữa rồi mà còn chai thêm vì lao động. Có làm nhiều thì mới biết đồng tiền ba mẹ con kiếm ra vất vả chừng nào. Cuối buổi, khi được nhận lương, con cầm tờ tiền vuốt phẳng phiu mà hạnh phúc quá để rồi con tự nhủ phải cố gắng từng ngày, đếm từng ngày để được về thăm nhà.
Nhớ mỗi khi được điểm tốt, tìm được thực tập, có một bài đăng báo hay nhận được tháng lương đầu tiên, điều đầu tiên con muốn làm là gọi điện về nhà để “khoe” cả nhà. Lúc đó, con cảm thấy gia đình đang ở rất gần với con.
Một năm trôi qua, con gái ba mẹ đã lớn và trưởng thành hơn nhiều nhờ những khó khăn đó.
Con cảm ơn ba mẹ đã hiểu con và tạo cho con cơ hội được sang đây học theo đúng ước mơ và nguyện vọng của con dù để có được cái gật đầu đó không hề dễ dàng chút nào.
Cảm ơn ba mẹ đã tin tưởng con và đặt vào tay con “công sức” mà ba mẹ đã làm lụng vất vả, chắt chiu bấy lâu nay.
Con cảm ơn ba mẹ đã dạy cho con sống đúng với bản thân mình, hiểu được giá trị và phải biết trân trọng những đồng tiền chân chính.
Con cảm ơn ba mẹ đã dạy con cách biết sống yêu thương, biết trân trọng những người ở xung quanh mình. Trong suốt một năm vừa qua, dù không có gia đình ở bên nhưng con không hề cô đơn, lạc lõng nơi xứ người vì con còn có bạn bè luôn ở bên cạnh.
Con cũng cảm ơn ba mẹ đã dạy con sống thực tế, biết mình đang ở đâu và là ai để con không ảo tưởng về bản thân con, về những gì nhỏ nhoi con làm được.
Một năm đã trôi qua, thật nhanh và con đã từng chút một trồng vườn hồng cho riêng mình. Con tự hào thấy mình thay đổi, tự hào thấy mình đang lớn và tự hào vì mình được yêu thương.
-       Tâm sự gia đình
Con cảm ơn gia đình về tất cả!


Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Đêm tân hôn thấm đẫm nước mắt và sự dằn vặt

Đêm tân hôn thấm đẫm nước mắt và sự dằn vặt

Đêm tân hôn, tôi như chết lặng khi mở hộp quà ra và thấy trong đó là toàn những bộ quần áo cũ, rách rưới và bẩn thỉu của con. Kèm đó là một cuốn sổ nhỏ với lời lẽ cay nghiệt.

Chỉ vì cái ốm của anh hàng xóm mà tôi bị chồng ghen tả tơi

Tôi chết lặng khi nghe những lời anh thốt ra

Xin chào độc giả tâm sự, dù là nam giới và khá bận rộn nhưng lâu nay tôi vẫn giữ thói quen đọc những tâm sự trong chuyên mục này mỗi khi rảnh rang. Tuy nhiên, tôi chưa thấy ai rơi vào hoàn cảnh trớ trêu giống như tôi.

Tôi năm nay 43 tuổi, là một kỹ sư xây dựng. 14 năm trước, tôi đã kết hôn với một cô thủ quỹ ở cùng cơ quan và sinh được hai cháu 1 trai, 1 gái, xinh xắn và học hành giỏi giang.

Cuộc sống sẽ chẳng có gì đáng nói nếu cách đây 3 năm cô ấy không phải lòng một người đồng nghiệp cũng là bạn cùng cơ quan với tôi. Chúng tôi chia tay nhau và vì muốn các con không phải xa nhau nên tôi đồng ý để cả hai con cùng ở với mẹ trong căn nhà mà mấy chục năm gom góp tôi mới mua được.



Đêm tân hôn, khi lớp vỏ hộp quà cuối cùng được bật ra, tôi như chết lặng khi thấy trong đó là toàn những bộ quần áo cũ của con rách rưới và bẩn thỉu.

Tôi ra đi với hai bàn tay trắng, phải bán xe ô tô để trả những món nợ chung mà cuộc hôn nhân này còn để lại. Vì quê ở xa Hà Nội nên tôi cũng phải đi thuê nhà để ở, phải tự trang trải cuộc sống một mình.

Có thể nói cuộc sống những ngày sau ly hôn của tôi vô cùng khổ cực vì thiếu thốn trăm bề, cả tình cảm lẫn tiền bạc. Ấy vậy nhưng tôi vẫn luôn giữ đúng mục tiêu dù không sống chung nhà nhưng tôi vẫn luôn chăm sóc các con để chúng tôi không cảm thấy thiếu hụt tình cảm của bố.

Cuối tuần nào tôi cũng về nhà đưa các con đi ăn và mỗi khi mẹ chúng bận tôi đều đón đưa các con đi học. Và mỗi đầu tháng, tôi đều không quên gửi khoản tiền 4 triệu đồng để nuôi con vào tài khoản của mẹ chúng.

Ba năm trôi qua, mọi việc cứ diễn ra trong bình lặng như vậy. Nhưng đến khoảng gần một năm trở lại đây, kể từ khi tôi mua được nhà mới, và đặc biệt tôi có hẹn hò với bạn gái thì cả vợ cũ và các con đều tìm cách gây sự với tôi.

Các con tôi từ ngày biết bố có bạn gái thì thường xuyên nhắn tin, gọi điện để xin tiền. Tôi lúc đầu cũng chỉ nghĩ vì các con cần nên thản nhiên gửi tiền cho con mà không hề nghĩ ngợi gì.

Tuy nhiên, tôi thấy tần suất các con xin tiền gần như liên tục, khác hẳn với ngày trước và đặc biệt, mỗi lần chúng xin rất nhiều tiền, không phải vài trăm hay một triệu nữa mà có khi tới cả chục triệu. Và khi tôi cảm thấy nghi ngờ, có hỏi lại thì các con lại quanh co và đưa ra những lý do ngô nghê.

Vì thế mà tôi quyết định không cho con tiền nữa. Chỉ khi nào con có lý do thực sự cần dùng tiền thì tôi mới gửi. Điều này khiến bọn trẻ bực bội và bày tỏ thái độ hỗn xược với tôi. Dẫu vậy, tôi không giận con mà chỉ nghĩ rằng rồi khi trưởng thành chúng sẽ dần thay đổi.

Còn vợ cũ thỉnh thoảng lại gửi đơn đến cơ quan tôi để vu khống tôi mạt sát, hành hạ mẹ con cô ấy, trong khi thực tế cả bao năm nay tôi không hề bước chân vào nhà cũ. Mỗi lần đến đón con đi học hay đi ăn, tôi đều chỉ đứng chờ con ngoài ngõ.

Người vợ cũ cũng thường xuyên nhắn tin đe dọa bạn gái của tôi dù trên danh nghĩa giờ chúng tôi chẳng còn liên quan gì. Cũng vì những tin nhắn hăm dọa này mà bạn gái tôi đã không khỏi nhiều lần phải đau đớn, vật vã và lo sợ.

Tuy nhiên, tôi và bạn gái đã quyết tâm cùng nhau vượt qua mọi khó khăn để tiến tới hôn nhân. Và cách đây hai tuần, chúng tôi đã tổ chức đám cưới trong niềm mong mỏi của gia đình và bạn bè.

Cũng vì không muốn làm tổn thương con nên tôi chỉ tổ chức tiệc cưới ở quê. Còn trên Hà Nội, tôi chỉ làm tiệc báo hỷ để mời anh em bạn bè thân thiết, đồng nghiệp đến chia vui.

Trước ngày tổ chức tiệc ở Hà Nội một tuần, tôi có mời hai con đi ăn và thông báo với con về đám cưới của tôi cũng như chia sẻ về hoàn cảnh của tôi để các con thông cảm.

Hôm đó, bọn trẻ dù không vui nhưng tỏ ra rất tôn trọng tôi và quyết định tổ chức tiệc.

Nghĩ các con đã chấp nhận sự thực mới này nên tôi đã mạnh dạn mời con đến dự tiệc cưới, đồng thời cũng để ra mắt người vợ mới của tôi.

Hôm tổ chức tiệc đó, các con tôi không đến nhưng một người họ hàng bên nhà tôi đã mang đến một gói quà lớn, được gói đẹp đẽ và bảo của các con tôi gửi.

Hôm đó, nhận món quà của con, tôi rất vui vì nghĩ rằng con đã cảm thông cho bố. Và tối đó, ngay trong đêm tân hôn, khi hai vợ chồng trở về phòng, tôi mới mang gói quà con gửi ra mở.

Tôi còn hào hứng khoe với vợ và rủ vợ cùng mở quà vì nghĩ rằng chắc vợ cũng sẽ vui khi thấy các con chồng đã dần hòa đồng và không còn hằn học nữa.

Ấy vậy nhưng khi lớp vỏ hộp quà cuối cùng được bật ra, tôi như chết lặng khi thấy trong đó là toàn những bộ quần áo cũ của con rách rưới và bẩn thỉu. Kèm theo đó là một cuốn sổ nhỏ ghi theo dạng nhật ký từng ngày với những lời lẽ rất xấc xược:

“Này bố ơi, sao bố không gửi tiền cho con thế? Bố nghĩ một tháng chỉ 4 triệu là đủ thôi sao. Tiền đó xin lỗi đi chỉ đủ mua vài bộ váy ngủ”.

“Hôm nay đã là ngày 30 rồi mà bố chẳng gửi cho con đồng nào. Dạo này chắc bố bận yêu đương, hò hẹn với con mụ ấy quá. Yêu mụ ấy chắc phải tốn kém lắm nhỉ. Hay mụ ấy cấm bố gửi tiền cho con rồi”.


Giá như tôi nghiêm khắc hơn với bọn trẻ thì có lẽ vợ chồng tôi đã không có một đêm tân hôn trong nước mắt và dằn vặt như thế này. Ảnh minh họa.

Nhìn những dòng chữ con gửi và những bộ đồ cáu bẩn con gửi, tôi không thể nghĩ rằng đứa con gái 10 tuổi lại có thể có những suy nghĩ và lối hành xử xấc xược như vậy.

Kể từ lúc nhận món quà, tôi ngồi như chết trân còn vợ tôi thì bỏ ra ngoài cả tiếng. Tôi phải thuyết phục mãi mới đưa được cô ấy về.

Nhìn nét mặt vợ mà tôi ân hận vô cùng, giá như tôi không bày đặt chuyện mở quà cùng nhau, giá như tôi không thông báo về bữa tiệc cưới với các con, giá như tôi nghiêm khắc hơn với bọn trẻ thì có lẽ vợ chồng tôi đã không có một đêm tân hôn trong nước mắt và dằn vặt như thế này.

Giờ tôi băn khoăn vô cùng, tôi nên xử lý ra sao với món quà cưới này của con. Nếu để lặng thinh, tôi sợ bọn trẻ sẽ “được đằng chân lân đằng đầu”, còn nếu tôi quát mắng, tôi sợ con sẽ tổn thương.


Và quan trọng những ngày tiếp theo đây, tôi sẽ phải cư xử với con như thế nào để người vợ mới không phải đau lòng trước thái độ xấc xược của con chồng?